User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 
nguoichabathanh
hình Pixabay
 
Tửu lơ đãng đưa tay nắm chặt hàng rào lưới mắt cáo đã phủ kín bởi hoa dâm bụt. Anh vạch lá nhìn vào trong. Xác pháo xé từng mảnh vụn tạo thành một vùng tròn đỏ thắm nổi bật trên khung xi-măng trước nhà. Hôm nay là ngày Túy – đứa con gái duy nhất của anh về nhà chồng.
 
Lẽ ra Tửu mới là người có cái vinh dự dắt tay đứa con gái từ phòng ra trước bàn thờ gia tiên trình diện với quan viên hai họ, trước khi đàng trai rước đi. Nhưng không! Bây giờ đây Tửu không còn gì hết; nhà cửa, tài sản, vợ, con... đều là những thứ rất xa xỉ đối với anh. Đến cả một tiếng kêu ba cũng mơ hồ thiếu thốn. Không những thế, ngày ra trường của Túy, Tửu cũng lặng lẽ đứng từ xa nhìn vào. Nỗi vui mừng đứa con gái xong học vị Tiến Sĩ Dược Khoa không át được nỗi đau như dao cắt trong lòng anh. Không cách gì Tửu có thể tiếp cận để thuyết phục được đứa con gái của mình. Anh không trách con, anh chỉ buồn cho số phận và giận Hồng, người vợ đã tàn nhẫn đầu độc con gái khiến nó chối bỏ tình cha của nó. Nàng đã ác ý gieo vào đầu đứa con non nớt những đồi bại mà ba nó đã gây ra.
 
Cuộc tình 7 năm chấm dứt bằng một phán quyết của Tòa Án với sự đồng thuận của tất cả Bồi Thẩm Đoàn. Nhân chứng đáng tin cậy nhất là mẹ của một nạn nhân 5 tuổi. Sau khi công tố viên đọc cáo trạng, Luật Sư biện hộ đã bị khống chế bởi câu trả lời ngắn, gọn qua câu hỏi của bà Chánh Án Elaine Brown dành cho một bé gái: “Yes madam, my daddy offten touch my vulva!”
 
Câu nói của bé Túy như nhát búa đập vào đầu Tửu. Chàng choáng váng như người trúng gió. Không hiểu sao? Và ai đã bày cho bé Túy của chàng lại nói một câu độc ác đến như thế. Con ơi, ba là ba ruột của con. Ba yêu con bằng một thứ tình phụ tử thiêng liêng mà tất cả những người cha trên đời nầy yêu con của mình. Người nào đã nhẫn tâm lèo lái tình thương của con đối với ba!
 
Hai mắt đỏ, những giọt nước lăn xuống má thành dòng. Hai tay ôm đầu, Tửu nghe lòng đau từng đoạn, căn phòng trở nên tối, dòng suy nghĩ cứ miên man cho đến khi hai tiếng búa nện xuống bàn. Tiếng của bà Chánh Án thấp, khàn đục và nặng nề như bị vướng đờm:  
 
– Lê Văn Tửu, mang tội lạm dụng tình dục chính đứa con ruột của mình. Ông thường xuyên sờ mó vào bộ phận sinh dục của bé Lê Diễm Túy.  Bị can sẽ nhận một bản án 10 năm tù giam, không bảo chứng.
 
Ba chữ sau cùng thật lãng phí. Ngày ra tòa ly hôn, Tửu đã bị xử trắng tay rồi. Chàng có tiền đâu mà bảo chứng. Tiếng búa lạnh lùng vừa dứt, hai viên Cảnh Sát bước đến còng tay Tửu dẫn đi. Bản án 10 năm dành cho người cha bất hạnh.
 
Ngồi trong tù, Tửu chiêm nghiệm về công lý của xã hội. Kẻ thắng là kẻ có nhiều tiền. Thà chàng phạm trọng tội để được xử tử còn hơn ngồi 10 năm tù mà kết quả do vợ và con mình tố cáo. Nỗi hàm oan không ai hiểu cho chàng cả. Một tài liệu mà trước đây tình cờ chàng đọc được: “... văn minh như Mỹ trong 42 năm qua có tới 152 án tử hình mà trong đó có tới 4% là chết oan. Những người vô tội bị kết án vì nhiều lý do: người thì do luật sư đại diện không bào chữa tốt, người thì bị nhận dạng nhầm, người thì phải nhận tội do bị ép cung”. Tội hình sự như chàng chắc chắn cũng có nhiều người bị kết án oan.
 
Lùi lại thời gian, một sinh viên du học từ năm 1972. Năm 1975 Việt Nam (VN) đổi chủ, anh không về được và lúc ấy anh chưa tốt nghiệp. Cô bạn gái nhiều hứa hẹn khi về sẽ làm lễ cưới. Mọi toan tính đều vô nghĩa, anh quyết định ở lại Mỹ. Rồi anh ra trường với mảnh EE, làm việc cho Commonwealth Edison. Là chuyên viên Quality Control, tiền lương đủ lo cho bản thân và quyết định lấy vợ. Hồng sà vào anh như một định mệnh. Hai năm sau Hồng sinh bé Túy. Túy giống ba, nước da hơi ngăm, mặt mày sáng sủa, thông minh. Hai vợ chồng Tửu rất hạnh phúc sau khi Túy chào đời. Nhưng lạ quá, chẳng bao lâu sau khi mua nhà và trong trương mục rủng rỉnh, bất cứ chuyện gì hai vợ chồng Tửu cũng nghịch ý nhau. Đúng như thầy Huỳnh Liên đã nói: “Anh và người vợ sẽ khắc khẩu” 
 
Sau một năm ở nhà giữ con mọn. Hồng tìm được người giúp việc nên đi làm. Hãng Solo Cup của Hồng cách nhà cả tiếng đồng hồ. Được cái Hồng làm văn phòng nên công việc đối với nàng không nặng nề gì cả. Hồng ngạc nhiên đến thích thú; sếp của nàng là một ông Việt Nam. Mới có hai năm mà lương của Hồng tăng thêm đến 3 đô một giờ.
 
Nếu ai tinh ý, sẽ thấy nhiều lần Hồng và sếp của cô đi ăn trưa chung. Có người bàn ra tán vào nhưng Hồng không quan tâm, nàng nghĩ ăn trưa chung thì đã sao. Mình tuổi đáng chị nó, coi như chị em thôi. Chuyện bình thường như thế mà các mụ nhân công VN nhiều chuyện. Thời gian bình thản trôi. Ăn trưa ngoài đôi khi bất tiện. Hồng thường xuyên làm thức ăn tại nhà mang vào sở cho sếp. Điều nầy Tửu không hề hay biết.
 
Một cuộc gọi cắc cớ từ VN. Tin ba Tửu lâm trọng bệnh. Đứa em nhắn tin anh phải về vì tình trạng ba yếu lắm rồi. Không chần chờ, anh bàn với vợ là anh phải về thăm ba, nếu không, có mệnh hệ gì anh phải ân hận suốt đời. Hồng vốn không thoải mái về tiền bạc đối với Tửu nhưng lần nầy:
 
– Đúng rồi, anh phải về thăm ba chứ. Chiều nay em ghé ngân hàng rút tiền ra cho anh. Anh cần bao nhiêu?
 
Tửu cảm động đến ôm vợ. Sự rộng rãi của Hồng khiến anh nhớ lại bao nhiều lần trước đây. Lần nào Tửu gởi về cho ba anh chút đỉnh thì Hồng nằng nặc đòi phải gởi về phía anh em của nàng, dù họ chẳng thiếu thốn gì cả. Chàng ôn tồn:
 
– Anh định bọc về $5.000.
 
Hồng nói:
 
– Nếu không đủ, anh điện cho em.
 
Tửu thấy Hồng đáng yêu hơn bao giờ hết. Anh đặt chiếc hôn lên môi nàng. Hồng quay đi:
 
– Anh này, con gái nó thấy thì kỳ lắm.
 
Thế là Tửu từ giã vợ, con để đi về thăm ba. Ngồi trên máy bay, anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Dưới kia là đại dương bao la, anh liên tưởng đến phút giây gặp lại người thân, gặp lại người cha kính yêu đã tận tụy, không ngại tốn kém lo cho anh đi du học. Anh lại nghĩ đến Hương, cô bạn gái hai má núng đồng tiền, chẳng biết giờ nầy ra sao, lòng chợt hồi hộp. Nhưng rồi hình bóng Hồng chợt đến. Cả tính tốt lẫn tính xấu. Đặc biệt sự ham muốn của Hồng là bất tận. Mỗi tuần không đủ hai lần là nàng cay cú, khó chịu. Đôi khi Tửu uể oải vì một giao kèo không văn tự thế nầy. Cũng may mấy tháng gần đây, Hồng giảm thiểu rất nhiều, có lẽ lớn tuổi một tí, nàng cũng giảm bớt sinh lực chăng? Cú điện thoại quái ác tháng trước của một giọng phụ nữ lại đến rất nhanh:
 
– Ông Tửu phải không?
 
– Vâng tôi đây, thưa bà có việc gì không?
 
– Tôi chỉ gọi thử cái sừng ở đầu ông lú ra bao dai rồi.
 
– Nghĩa là sao? tôi không hiểu.
 
Đầu dây bên kia cúp cái rụp sau tiếng “đồ ngốc”. Tiếng cơ trưởng lôi giòng tư tưởng Tửu về thực tại.
 
– Mong quý khách giữ trong tình trạng nịt dây an toàn, máy bay sẽ vào vùng có nhiều mây.
 
Chuyến về quê của Tửu không mấy vui, vui làm sao được. Ba của anh bị ung thư tuyến tiền liệt đến thời kỳ cuối. May mắn là còn thấy được mặt anh trước khi người nhắm mắt. Đám tang của ba anh cũng là những gặp gỡ tình gia tộc đã từ lâu không gần gũi. Mọi người ai cũng tự an ủi nhau cho tròn thủ tục:
 
– Ảnh cũng thọ lắm rồi. Nay về với ông bà lại gặp mặt đứa con trai tha phương mấy chục năm, chắc ảnh cũng mãn nguyện nơi chín suối.
 
Tửu thấy lòng ấm áp vì tình thân họ hàng còn gắn bó. Trước khi về lại Mỹ, Tửu làm một bữa tiệc chia tay, có đầy đủ bà con nội ngoại. Tửu quyết định về sớm hơn một tuần vì ở VN cũng chẳng làm gì. Anh xa quê rất sớm, những đứa bạn thuở xưa nay chẳng còn liên lạc được ai.
 
Thay vì gọi về báo trước cho Hồng, nhưng anh nghĩ không cần thiết lắm; về trễ mới lo chứ sớm hơn thì có can chi. Hơn nữa, xuống máy bay ngày thường, Hồng đi làm còn đâu. Taxi còn xa xa, anh đã thấy Hồng từ nhà mình đi ra với một gã đàn ông, anh bảo Taxi chậm lại. Khi hai người lên xe, Tửu mới vào nhà, chiếc đồng hồ trên tường chỉ đúng 11 giờ sáng. Lòng anh cứ băn khoăn nghĩ ngợi. Hồng đi ra với ai, hôm nay sao không đi làm...?
 
Để va li ngoài phòng khách, anh vào phòng ngủ. Tấm ra trải giường nhàu nát, chiếc mền mỏng một đầu đổ xuống giường. Hai cái gối nằm cái cuối giường, cái đầu giường và lệch lạc trông như một chiến trận vừa xảy ra. Đập vào mắt Tửu là cái thùng rác nhỏ không nắp gần cửa sổ. Mấy cái vỏ của condom màu tím nằm ngổn ngang trên thùng rác đầy. Phía dưới là từng nắm giấy tissue nhớp nhúa mà Tửu thường biết sau mỗi lần quần thảo Hồng có thói quen lau khô, nằm nghỉ mệt trước khi vào nhà tắm làm vệ sinh.
 
Thế là không còn nghi ngờ gì nữa. Con đàn bà nầy hết thuốc chữa. Chàng thà li dị chứ không chấp nhận một người vợ lăng loàng. Nó đã phản bội lòng chung thủy của ta thì nhất định ta không tha. Tửu xách vali ra khỏi nhà đi thẳng đến Holidays Inn. Tửu gọi Luật Sư Micheal Roe, thì được Luật Sư cho biết là anh nên trở về nhà gom hết chứng cứ trong phòng ngủ. Chụp hình với máy có ghi ngày tháng. Và những ngày sau đó tiếp tục theo dõi. Tửu đã có tất cả những chứng từ chắc nịch trong tay. Tuy nhiên, sau cả tháng giá như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lòng Tửu tan nát vì chuyện đổ vỡ. Chàng chưa biết bắt đầu thế nào để nói với vợ. Đưa những hình ảnh ra ư? còn chuyện gì để nói. Làm thinh lâu hơn như một ngọn núi lửa chờ phun?
 
Tuy nhiên, Tửu cũng chỉ là một con người với tổng hợp hỉ nộ ái ố thì làm sao chàng chịu đựng. Nhưng hương lửa không thể mặn mà như xưa nữa. Hồng luôn đổ lỗi cho Tửu sau chuyến về VN, mà không hề thấy một chút mặc cảm tội lỗi nào mà tỏ ra xấc xược, hỗn hào với Tửu.
 
Như giọt nước làm tràn ly. Đến lúc nầy Tửu đưa ra tất cả những chứng cứ chàng thu thập được trong một tuần lễ trở về sớm hơn. Hồng tái mặt như người hậu sản. Nàng không nói một lời nào mà chỉ ngồi tại sofa như pho tượng.
 
Luật Sư thì ai thắng ai thua không quan trọng mà quan trọng là càng hoàn tất sớm một vụ án li dị là quyền lợi của họ mới bảo đảm. Họ cứ sợ thân chủ lăn đùng ra chết thì mất cha nó quyền lợi. Thế là vụ việc lôi ra tòa. Hồng thua kiện vì sẽ mất chồng, điều mà Tửu đã trúng kế. Bù lại nhà cửa thì Hồng sẽ làm chủ. Con gái Hồng có quyền nuôi. Nàng còn rảnh chồng để đi lại với nhân tình, người đàn ông khỏe mạnh có đầy đủ sinh lực phục vụ. Rõ ràng trong vụ nầy Hồng là kẻ toàn thắng. Tửu mất vợ, còn trích 15% tiền lương mỗi tháng để chu cấp cho đứa con. Đã thế Tửu phải trả cho tổ hợp Luật Sư Micheal Roe gần $4000 để được “mất vợ”.
 
Chưa hết, 5 tháng sau, họa vô đơn chí: Một án lệnh mời Tửu ra hầu tòa vì đã từng sờ mó đứa con ruột của mình. Ngày ra tòa được ấn định trên trát.
 
Mười năm sau. một người đàn ông bất hạnh, xiêu vẹo, thất thểu bước những bước khập khễnh về lại ngôi nhà cũ. Chàng đứng bên ngoài hàng rào mắt cáo trông vào để thấy đứa con gái của mình cất bước vu quy.
 
“Con ơi, trong tình cảm thiêng liêng mà ba dành cho con sẽ không bao giờ thay đổi. Ba chỉ cầu mong một ngày nào đó con hiểu được lòng của ba. Nhiều năm nay ba vẫn âm thầm nhìn thấy con khôn lớn, nhìn thấy con xinh đẹp. Ba đã nghe được con sắp về nhà chồng, ba vui mừng khôn xiết. Ba đến đứng ngoài hàng rào nhìn vào trong để mừng ngày hợp hôn của con. Ba muốn chúc hai con thật hạnh phúc và an vui suốt đời.
 
Nếu cương vị của con, con có xót xa không. Có khi nào con nghĩ ai đó cố tình dựng lên một kịch bản để thỏa mãn nhu cầu của họ không. Ngày xưa con còn bé, có nói gì con cũng không hiểu. Nay con đã lớn khôn, ba hi vọng một câu hỏi nào đó lóe qua đầu con là liệu ba của mình có thực sự bỉ ổi như vậy không.
 
Điều ba muốn nhắn với con là con sẽ làm vợ, làm mẹ nay mai. Con nên luôn hành xử như một người phụ nữ có lòng bao dung, đạo đức và có học thức. Nếu được con gọi cho ba một lần. Ba rất nhớ con.” Đó là tấm thiệp cưới mà Tửu đã nhờ một người đưa tận tay con gái trong ngày nàng lấy chồng.
 
Nhưng bẵng đi khá lâu, dễ chừng cả năm cũng nên, Tửu mới nhận cú điện thoại:
 
– Ba ơi! Mẹ bệnh nặng, đang hấp hối. Ba nên vào bệnh viện thăm mẹ một lần.
 
Tửu không biết có nên đi thăm Hồng hay không. Nếu ai gọi, có lẽ Tửu không đi nhưng con gái chàng gọi, chàng quyết định vào bệnh viện, chàng muốn gặp con nhiều hơn là thăm con người ấy. Đến nơi thấy Hồng nằm như một con mắm. Túy đến ôm ba, hình như lúc ấy Hồng biết được. Tửu đứng lặng lẽ không nói năng gì. Mắt Hồng nhắm nghiền, miệng mấp máy, gọi Túy đến nói thì thào vào tai.
 
– Má xin lỗi con. Bao nhiêu năm qua, má đã làm cho con hiểu lầm ba. Ba của con là một người tốt. Cũng chỉ vì nghe lời xúi giục của kẻ khác mà má đã nhẫn tâm làm cho con từ chối tình thương của ba con. Nghĩ lại má rất hối hận và xấu hổ vì đã không xứng đáng làm mẹ của con.
 
Quay qua Tửu, Hồng tìm bàn tay anh:
 
– Em không còn sống bao lâu nữa. Em mong anh tha lỗi cho em, người đàn bà lang tâm trắc nết. Hối hận cũng quá muộn màng nhưng em muốn hai cha con anh hãy từ đây bỏ qua những gì trong quá khứ cho hồn em được thanh thản.
 
Vừa dứt câu nói, đầu Hồng nghiêng qua một bên. Túy nhìn ba một thoáng rồi bưng mặt khóc. Chẳng biết nàng khóc vì thương tiếc mẹ hay khóc vì thương cho một người cha bất hạnh.
 
Tửu đứng như trời trồng. Anh không khóc, mặc dù lòng anh không còn gì để hận. Nhìn ra cửa sổ, hoàng hôn chợt buông màn.
 
Thủy Lâm Synh
 
Thủy Lâm Synh sinh quán tại Đức Hải, Quảng Ngãi, Việt Nam. Ông vượt biển tháng Giêng 1978, sau khi tạm trú tại Singapore 3 tháng, định cư tại Chicago, IL. Ông làm chuyên viên cho Eastman Kodak 20 năm. Năm 2000 sáng lập Bán Nguyệt San Chicago Việt Báo và điều hành đến 2015 thì sang lại và về nam Cali nghỉ hưu. Thủy Lâm Synh tham dự chương trình VVNM từ tháng 12 năm 2025. Bài viết sau đây là câu chuyện về một người cha thương con nhưng gặp nhiều trái ngang, bất hạnh.
 
 

 

Tìm các bài HÔN NHÂN & GIA ĐÌNH khác theo vần ABC . . .